Trần Khắc Đức, Quách Gia Khang đã gìn giữ một bản sắc và những ký ức dân chủ

Trần Khắc Đức, Quách Gia Khang đã gìn giữ một bản sắc và những ký ức dân chủ
  1.   Những người nối tiếp một ký ức, một thái độ chính trị lương thiện

Xin bắt đầu bài viết này với một câu hỏi Tại sao chúng ta phải tôn trọng lịch sử dù nó là những gì nằm lại trong quá khứ? Việc nhìn nhận lịch sử như những gì nó xảy ra có một ý nghĩa gì? Xin trả lời vì một lịch sử nếu được hiểu đúng và được phân tích trên những dữ kiện đúng thì sẽ rút ra được những bài học lịch sử, và nhờ đó chúng ta tránh được những thảm họa tương tụ trong tương lai. Một dân tộc lành mạnh cần có một truyền thống tôn trọng lịch sử. Tiếc thay, chế độ Cộng Sản Việt Nam đã bẻ cong lịch sử để phục vụ cho những gì  có lợi cho sự càm quyền của họ. Sự thực không thể chối cãi là chúng ta là nạn nhân của một lịch sử nội chiến bắt đầu từ trước cả 1945 giữa lực lượng cộng sản và các đảng phái quốc gia đã khiến cho hàng trăm ngàn đảng viên các đảng quốc gia như Đại Việt, và Việt Nam Quốc Dân Đảng bị sát hại và ám toán, những phong trào thanh trừng địa chủ khiến gần 200,000 bị đem giết hại hoặc xử không thông qua tòa án, nó chuyển tiếp thành cuộc nội chiến Nam-Bắc vào sau năm 1954 khiến cho hai triệu dân thường phải bỏ mạng, và chỉ kết thúc trong sự chia rẽ giữa khối người Việt Hải ngoại và đất nước Việt Nam. Năm 2025, chúng ta sẽ kỷ niệm ngày 30/4 trong một hoàn cảnh rất khác, một điều đáng buồn là thời gian đã làm Việt Nam và ngay cả cộng đồng Hải ngoại thay đổi quá nhiều; những ký ức về cuộc chiến cũng đã phai nhòa , những người còn giữ ký ức nội chiến đã qua đi, hoặc nếu còn sống thì thời gian còn lại với họ quá ít ỏi để tham gia vào một xã hội Việt Nam với một bối cảnh hoàn toàn mới. Nhưng đảng Cộng Sản Việt Nam không nên tự tin rằng họ đã cầm quyền đủ lâu để chối bỏ nhu cầu cấp thiết của Hòa giải dân tộc; bởi lẽ, khi chúng ta đã không hòa giải để nhìn nhau như một dân tộc, chia rẽ sẽ chỉ chuyển từ một sự kiện này sang một sự kiện khác, hoặc một sự rã hàng chung, từ bỏ phấn đấu cho đất nước Việt Nam.

Chế độ bắt chí hữu Quách Gia Khang trước thềm kỷ niệm 30/4, một ngày lẽ ra phải được coi là một ngày lễ của hòa giải dân tộc; nhưng với mọi sự tối tăm và mù quáng, họ đã đàn áp thẳng tay một người Việt, và một tổ chức chính trị có lập trường hòa giải dân tộc. Vào năm ngoái thì chế độ đã lấy quyết định đàn áp với một chí hữu khác của chúng tôi là Trần Khắc Đức. Cả hai người an hem của chúng tôi đều ngấp nghé ở độ tuổi 30, nhưng đều sinh ra sau năm 1975 và không mang những ký ức, hay trải nghiệm về cuộc nội chiến Việt Nam. Nhưng họ tham gia Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên vì ủng hộ lập trường dân chủ đa nguyên và hòa giải dân tộc. Đợt làm việc vừa qua, nhiều anh em trong nước của chúng tôi đã phải làm việc với an ninh, và đều bị gây sức ép phải từ bỏ đấu tranh, và từ bỏ ủng hộ Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên. Nhưng anh em chúng tôi đều giải thích cho họ (những người an ninh hoặc điều tra viên) rằng chúng tôi không thể từ bỏ đấu tranh hay lập trường ủng hộ Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, vì đó là một con đường, một lựa chọn có lợi cho đất nước- trong đó có lập trường hòa giải dân tộc. Và chắc chắn rằng, quyết định bắt giam Trần Khắc Đức và Quách Gia Khang, và rất có thể một số anh em khác trong năm nay cũng vì thái độ khước từ sức ép phải từ bỏ những lập trường đấu tranh chính trị mà anh em chúng tôi đã nuôi dưỡng, và thảo luận trong nhiều năm.

Điều đó chỉ có thể là một chứng tỏ về vai trò lịch sử của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên như một nơi lưu trữ những ký ức lịch sử của đất nước, và khả năng dẫn dắt một thế hệ tiếp nối một phản xạ đúng mà thôi. Cần nhấn mạnh điều mà Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên cho đất nước, với một ký ức lương thiện và một lựa chọn đúng.

2.     Viễn cảnh đang chờ đất nước Việt Nam nếu không dân chủ hóa?

Anh em chúng tôi cũng đã dành nhiều thời gian thảo luận và nhìn nhận rằng đất nước sắp bước vào một giai đoạn mới. Trước đó có những thời điểm cuộc đấu đá nội bộ gay gắt giữa Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng đã chỉ kết thúc vào năm 2016 đã vô tình làm sôi động một không khí thảo luận, và đóng góp các ý kiến của những lớp nhân trí, trí thức. Nhưng chính quyền Nguyễn Tấn Dũng với một bộ mặt tham nhũng và cũng rất hung bạo thay thế đã không đem lại một kết quả dân chủ hóa mà chỉ là sự kéo dài của chế độ độc tài toàn trị và thủ cựu hơn, với sự gia tăng đàn áp những người bất đồng chính kiến. Sau 10 năm kể từ thời điểm Nguyễn Tấn Dũng rời khỏi vũ đài chính trị, những sai lầm nối tiếp sai lầm đã khiến cho đất nước dần kiệt quệ, và chúng ta đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng bao trùm cả về kinh tế, chính trị và xã hội. Riêng vụ án đại tham nhũng SCB xảy ra ngay chính thời ông Nguyễn Phú Trọng, người phát động cuộc chiến chống tham nhũng sẽ tốn 5% GDP kinh tế đất nước.

Với một nền kinh tế bất động sản chiếm hơn 20% kinh tế và các ngân hàng lớn (Techcombank và TP bank) đều có dư nợ bất động sản rất cao. Một viễn cảnh sụp đổ về kinh tế- tài chính lớn đang mở ra trước mắt, và gần như không có một biện pháp nào có thể tránh khỏi. Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng đó sẽ diễn ra và kết thúc ra sao? Có lẽ nó diễn ra trong một sự mệt mỏi của quần chúng vì vật giá, và mọi thứ leo thang; mức lương cả đời của người lao động không đủ mua nổi nhà ở tại các thành phố lớn như Hà Nội, và Sài Gòn và một cảm giác muốn bỏ cuộc vì họ thấy rõ ràng đất nước không còn có một chỗ đứng, và cơ hội cho họ. Đó sẽ bùng lên như một cuộc khủng hoảng về niềm tin, không biết sẽ kéo dài bao nhiêu lâu, có thể trong nhiều năm nếu chế độc Cộng Sản vẫn lãnh đạo đất nước, và sẽ chỉ trượt dài và tự kết thúc với sự trưởng thành của một thế hệ trẻ hoàn toàn mất ký ức và đoạn tuyệt với đất nước. Thế hệ này chắc chắn có thể không mang một ký ức nào về cuộc nội chiến Việt Nam giai đoạn 1945-1975, họ cũng không nhớ rằng đảng CSVN là một lực lượng đã gây ra những tội ác với đất nước trong lịch sử, nhưng chắc chắn rằng thế hệ đó sẽ là một thế hệ không có nền tảng, chia rẽ với nhau về mọi mặt, và cũng không đồng ý rằng họ cần phải gắn bó với đất nước Việt Nam.

Chúng ta đang đứng trước một giai đoạn nếu không có những cố gắng dân chủ hóa, đất nước chúng ta rất có thể sẽ có nguy cơ giải thể. Nhưng những người lãnh đạo Đảng Cộng Sản cũng không nên nghĩ rằng nếu đất nước Việt Nam gục ngã theo cách như vậy mà họ duy trì được quyền lực thì họ vẫn sẽ chấp nhận. Một giai đoạn bất ổn, và một đất nước đau bệnh kéo dài thì bất cứ một cá nhân, hay một lực lượng cụ thể nào lãnh đạo cũng sẽ thất bại trong một thời gian ngắn, và trở thành nạn nhân của nó nếu họ lãnh đạo chỉ để duy trì một trật tự độc tài và kiểm soát. Đó sẽ là một viễn cảnh thảm kịch cho đất nước, và thảm kịch cho ngay cả những người nằm quyền.

3.     Một tập hợp, và một cố gắng chung trước một khúc quanh của dân tộc

Anh em chúng tôi tập hợp với nhau và đấu tranh là vì đều ý thức được nếu không có những cố gắng cần thiết cho đất nước, một viễn cảnh rất tăm tối sẽ xảy đến như đã trình bày ở trên. Chúng tôi thấy được trong phong trào giải phóng đất nước trước năm 1945, Phan Chu Trinh là một người có thái độ rất đúng, và lương thiện, ông cũng quả quyết với lập trường bất bạo động thay vì bạo lực cách mạng như Phan Bội Châu, phe Cộng sản, và các phe quốc gia theo đuổi. Và lập trường “khai dân trí” của ông thường được nhiều an hem nhân sĩ trí thức hiểu lầm, thực ra điều ông nêu cao ở đây là muốn thay đổi về chính trị thì phải có những cố gắng thay đổi về văn hóa chính trị (điều mà ông gọi là dân trí). Thực ra điều này cũng tương tự điều mà anh em THDCDN đang làm chỉ có điều chúng tôi làm bài bản và tiến bộ hơn thời đại của ông mà thôi. Nhưng tiếc thay, những ký ức và giá trị tư tưởng của Phan Chu Trinh đã không được nối tiếp thông qua một tổ chức, một tập thể chính trí; bằng cớ là lập trường tranh đấu bạo lực, và gây ra nội chiến để giải quyết vấn đề ý thức hệ đã thắng thế hơn là con đường của Pham Chu Trinh, để rồi đất nước chúng ta rơi vào thảm kịch nối tiếp những thảm kịch. Người ta chỉ nhìn nhận Phan Chu Trinh đúng sau gần một thể kỷ khi mọi chuyện đã rồi. Cố gắng của anh em trẻ Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên là để cho những ký ức, những lập trường đúng phải được tiếp nối và trở thành một tư tưởng lãnh đạo đất nước hơn là để những ký ức và lập trường đúng đắn bị áp đảo bằng những lập trường mị dân sai trái, trong đó bao gồm cả lập trường thủ cựu cho rằng chế độ này có thể duy trì được hoặc cố gắng chuyển tiếp đất nước trên tinh thần và hành động thiếu lương thiện.

Dường như, có một thời điểm dư luận đã quá khắt khe với anh em Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên khi nói rằng “chúng tôi làm chính trị salon” nghĩa là chỉ nói chứ không hành động, vì sự thiếu nội quan khi không thể đặt bản thân vào những gì an hem chúng tôi vun đắp và vì một nghiệt ngã là một cuộc cách mạng dân chủ đôi khi cần những cố gắng kéo dài hàng thập niên thế kỷ chứ không thể chớp nhoáng được. Nhưng đó cũng là một sự khắt khe cho những người trẻ như Trần Khắc Đức, và Quách Gia Khang; những người đã có đóng góp cho phong trào dân chủ hóa thông qua Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, và những đóng góp đó thay vì được nhìn nhận là những cố gắng để cứu đất nước Việt Nam khỏi thảm họa mất nước, để mở ra một tiến trình dân chủ hóa lương thiện trên tinh thần hòa giải dân tộc, và đưa đất nước Việt Nam vào một Kỷ nguyên mới thì lại bị chế độ bóp méo và nhìn nhận như những đe dọa cho họ. Và chúng ta cũng phải đồng ý với nhau rằng, họ sẽ gần như là những người trẻ cuối cùng của đất nước còn tham gia vào một cuộc đấu tranh dân chủ trước khi Kỷ nguyên này khép lại. Những người đã không trực tiếp trải qua cuộc nội chiến Việt Nam, nhưng đã hiểu và tiếp nối một bài học lịch sử đúng và đưa ra lựa chọn ủng hộ hòa giải dân tộc, những người mà thời đại của họ đang rất gấp gáp và đã nhìn thấy nguy cơ quốc gia Việt Nam sụp đổ ở trước mắt, nhưng vẫn tin rằng đất nước vẫn kịp chuyến tàu cuối cùng để đi vào Kỷ nguyên mới với những nỗ lực phi thường của bản thân để tham gia đấu tranh cho nhũng lập trường đúng, những tư tưởng, triết lý và chính sách đúng. Phần những người trẻ ở thời đại họ đã bỏ cuộc, và sẽ bỏ cuộc vĩnh viễn nếu đất nước không có dân chủ hóa; và thế hệ trẻ tương lai có lẽ sẽ chia rẽ với nhau, và chia tách với đất nước Việt Nam nếu lập trường hòa giải dân tộc không thắng thế. Anh em nhân sĩ, hay cả những người anh em cộng sản nhưng đã thấy được sự thảm hại của chủ nghĩa cộng sản và dân có tình cảm với dân chủ hóa đôi khi thường nhìn vào những chi tiết bề nổi, có thể họ vì không đồng tình với Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên trên một vài vấn đề mà mất đi sự ủng hộ. Nhưng suy cho cùng, bản sắc của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên mà nhờ hai chí hữu Khang và Đức, chúng tôi đã không phải tốn giấy mực để giải thích quá nhiều là một sự tiếp nối- sự tiếp nối về thế hệ và sự tiếp nối về những tư tưởng, cùng lập trường đúng đắn. Và có lẽ những con người có triển vọng nhất, có tình cảm nhất với đất nước, và muốn đấu tranh đến cùng của thể hệ trẻ 9x đã lựa chọn gia nhập Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên. Nếu chúng ta không ủng hộ họ, chúng ta sẽ đánh mất chính những gì mình đã đấu tranh, và tương lai của đất nước, vì có lẽ họ đang là một thế hệ trẻ cuối cùng chúng ta còn tin tưởng và hy vọng.

Chắc chắn rằng, nếu chế độ giải tòa họ, thì đó chỉ là một cơ hội để anh em chúng tôi cùng nhau tuyên ngôn về những lập trường mình theo đuổi, và tình cảm của mình với đất nước Việt Nam một cách dõng dạc và quả quyết nhất. Chúng tôi cũng sẽ không từ bỏ đấu tranh ngay cả với hậu quả là cảnh lao tù vì một tương lai của đất nước Việt Nam, và vì giấc mơ Việt Nam đã được trình bày trong dự án Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai. Chắc chắn điều hai chí hữu Trần Khắc Đức và Quách Gia Khang mong muốn lúc này hơn bao giờ hết là sự hy sinh cả tuổi thanh xuân đấu tranh (cả hai chí hữu đã có gần 10 năm đấu tranh dù tuổi đời còn rất trẻ), và một vài năm tù đày của họ sẽ không vô ích, nó sẽ được đổi lại bằng một sự chiến thắng quả quyết hơn của lập trường dân chủ đa nguyên và hòa giải dân tộc. Anh em chúng tôi ở bên ngoài cũng chia sẻ một tinh thần tương tự, chúng tôi một mặt cho rằng thái độ bắt bớ an hem Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên là đáng lên án, và mù quáng, nhưng cũng đã chuẩn bị lời cuối cùng trước khi phải ra tòa, và cùng nguy cơ phải chịu cảnh tù đầy, và sẽ thanh thản nếu đó là một quyết định của những kẻ có súng và gươm. Tuy  nhiên, cuộc đấu tranh này sẽ không thể ngừng lại, vì đất nước Việt Nam, và vì những con người chúng tôi coi là đồng bào, trong đó ngay cả có những người cộng sản dù đáng tiếc thay họ luôn hành động chống lại đất nước.

Read more